Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0212




















Chuyện trầu cau

Về quê leo chiếc cầu dừa
Thấy chùm hoa khế tím mùa ước mơ
Nhớ em ngày ấy ngây thơ
Nghiêng nghiêng nón lá che hờ bờ vai
Để ta mê mẩn tóc dài
Chạy theo áo trắng tìm hoài nhớ nhung.

Chiền chiện mà đậu cành sung
Cảm thương con nhện giăng mùng bờ ao
Tìm trao trái mận hồng đào
Yêu em từ thuở trăng sao nằm kề
Vạch tay khắc gió câu thề:
Trầu xanh cau nõn đi về có nhau...

Lá trầu chẳng gói được cau
Cau lên phố chợ trước sau đổi đời
Lắm tiền bán đất mua trời
Miệng môi khinh khỉnh toàn lời dửng dưng
Bỏ trầu buôn thúng bán bưng
Miếng cơm manh áo oằn lưng vai còng.

Bây giờ khói trắng đồng không
Tháng năm lạnh cả bến sông con đò
Chân đê ai thả câu hò
Chiều hôm chấp chới cánh cò xa bay
Xa nhà xa tuổi thơ ngây
Tìm em
Tìm gió heo may
Ngậm ngùi...

2004
(Tập thơ Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





























--------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ Trẻ số 23 (445), ngày 5.6.2005

1 nhận xét :

  1. Chào bác Thanh Trắc Nguyễn Văn, ngẫu nhiên vào đọc blog của bác. Bài thơ của bác đọc rất nhẹ nhàng nhưng cũng có phần chua chát.Rất thích 2 cặp câu:
    "Lá trầu chẳng gói được cau
    Cau lên phố chợ trước sau đổi đời"
    "Chiền chiện mà đậu cành sung
    Cảm thương con nhện giăng mùng bờ ao"
    Về tích chiền chiện đậu cành sung để thương con nhện giăng mùn g bờ ao. 2 câu này rất hay- nhưng cháu ko hiểu tích truyện này lắm!Mong bác có thể phân tích 1 chút.

    Trả lờiXóa