Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Thơ 0183: Đồi không số





























ĐỒI KHÔNG SỐ

Trận đánh ấy
Giặc từng bầy
Vây bốn phía.

Chúng tràn lên
Để gục chết
Dưới chân anh.

Chỉ còn tìm thấy
Nơi ngọn đồi
Anh an nghỉ...

Một ngôi sao vàng
Sáng trên mũ
Sáng long lanh.

Lạng Sơn 2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


























-------------------------------------------------------------------

Lời tác giả: Một lần lên Lạng Sơn, tôi đã nghe người dân ở đây tự hào kể về các trận đánh chống quân xâm lược Trung Quốc vào những ngày đầu tháng 3 năm 1979. Những người lính giữ các cao điểm quanh Lạng Sơn đã anh dũng chiến đấu đến viên đạn cuối cùng để bảo vệ tổ quốc trước chiến thuật biển người dày đặc của lũ giặc Tàu Cộng hung ác, man rợ, đểu cáng...

Tội ác của lũ quỷ dữ Tàu Cộng khi xâm lược nước ta thật ghê rợn: giết sạch, đốt sạch, phá sạch. Bọn chúng giết người không gớm máu dù đó là trẻ con. Bọn chúng ném xác người chết xuống giếng để gây ô nhiễm, phá hoại nguồn nước. Bọn chúng đánh đập và hãm hiếp đến chết những nữ dân quân của ta không may bị sa vào tay của chúng...

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

2 nhận xét :